Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Chỉ có thể buộc ông Vươn tội cố ý gây thương tích'

Căn cứ những hành vi trong thực tế của ông Vươn chỉ có thể buộc tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại sức khỏe của người khác do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng", luật sư Lê Đức Tiết phân tích.
> 'Cảnh báo sóng ngầm sau vụ cưỡng chế ở Hải Phòng'


Luật sư Lê Đức Tiết, Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn Dân chủ và Pháp luật, Ủy ban trung ương MTTQ (từng thực địa tại Tiên Lãng, Hải Phòng) đã có bài viết gửi VnExpress phân tích về vụ án Đoàn Văn Vươn.
Ít có trường hợp mà hành vi phạm tội của người vi phạm làm nảy sinh nhiều nhận xét, đánh giá trái ngược nhau như vụ Tiên Lãng (Hải Phòng). Cùng trong một vụ mà cả một số quan chức thành phố, huyện, xã - những người đã ra lệnh thu hồi đất, thực thi lệnh cưỡng chế trái pháp luật và những người dân bị cưỡng chế đều phải đối diện với những điều buộc tội khác nhau.
Giới chức huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang cho rằng, ông Đoàn Văn Vươn là người ngông cuồng, ngang nhiên dùng các hình thức cực đoan chống lại luật pháp. Ông Vươn phải bị buộc tội chống người thi hành công vụ và tội giết người.
Luật sư Phạm Thanh Bình, khẳng định rằng khó thay đổi tội giết người của ông Vươn. Một số luật sư khác cho rằng ông Vươn phạm tội giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng. Nhiều người dân xã Vinh Quang và nhiều nơi trong cả nước cho rằng việc buộc ông Vươn tội giết người là không đúng với bản chất con người của ông và tính chất của vụ việc.
Có rất nhiều ý kiến cho rằng những quan chức ra lệnh thu hồi đất và thực thi lệnh cưỡng chế trái pháp luật đã phạm vào các tội lạm quyền trong khi thi hành công vụ và tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản.
Công luận đòi hỏi có sự giải thích thấu tình đạt lý về các hành vi phạm tội. Trong vụ ông Vươn có những người phạm tội khác nhau, nhưng đều có “liên quan nhân quả” với nhau. Nhân - quả, quả - nhân là một chuỗi hành vi nối tiếp nhau.
Câu hỏi đầu tiên, mang tính then chốt, được đặt ra là có hay không việc thực thi công vụ và chống đối người thi hành công vụ trong vụ thu hồi đất của ông Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng?
Câu trả lời là không. Trong cuộc họp với các bộ, ngành có liên quan tại Văn phòng Chính phủ chiều ngày 10/2, Thủ tướng đã khẳng định việc thu hồi đất và thực thi cưỡng chế đối với ông Đoàn Văn Vươn là trái luật. Hành vi của các quan chức thực thi lệnh thu hồi đất và cưỡng chế trái luật cuối cùng phải được khẳng định bằng một phán quyết sau này của tòa án. Không ai bị coi là phạm tội chừng nào chưa có bản án đã có hiệu lực pháp lý của tòa án.
Luật sư Tiết xuống khu vực nhà ông Đoàn Văn Vươn bị cưỡng chế để nắm tình hình. Ảnh: Nguyễn Hưng.
Câu hỏi thứ hai được đặt ra là Đoàn Văn Vươn cùng những người thân có phạm tội chống người thi hành công vụ như lệnh khởi tố của cơ quan điều tra Hải Phòng đã công bố?
Trong trường hợp thông qua xét xử và bằng phán quyết của Tòa, Tòa công bố việc thu hồi đất và việc thực thi lệnh cưỡng chế là trái pháp luật thì sẽ không có cơ sở pháp luật để buộc tội anh em nhà Đoàn Văn Vươn và hai bà vợ của họ phạm tội chống người thi hành công vụ. Những hành vi sử dụng quyền lực công trái pháp luật không thể gọi là công vụ được. Buộc tội chống lại cái không tồn tại trong thực tế là điều phi lý.
Hiện nay các tòa sơ thẩm, phúc thẩm ở Hải Phòng chưa tiến hành xét xử vụ án. Tuy vậy có thể khẳng định rằng lệnh thu hồi đất và thực thi cưỡng chế của Hải Phòng là sai pháp luật vì Tòa án tối cao, bằng bản án giám đốc thẩm, đã ra phán quyết hủy bản án sơ thẩm và phúc thẩm trái pháp luật của các tòa Hải Phòng đối với vụ kiện hành chính của ông Đoàn Văn Vươn.
Câu hỏi thứ ba là Đoàn Văn Vươn có phạm tội giết người không? Hành vi giết người bao gồm 4 giả định: cố ý trực tiếp hoặc gián tiếp; tước đoạt sinh mạng người khác một cách trái pháp luật và vì những động cơ mục đích đê hèn. Việc buộc tội và xử phạt một người can tội giết người phải hội tụ đủ 4 giả định đã nêu. Nếu thiếu một trong 4 giả định thì không thể quy tội giết người theo điều 93 Bộ Luật Hình sự.
Qua những tài liệu đã có, cho thấy ngay từ năm 2006, ông Đoàn Văn Vươn đã nhận thức được lệnh thu hồi quyền sử dụng đất đai của ông ta là trái pháp luật. Ông Vươn đã khởi kiện ra tòa án để đòi công lý. Nhưng tòa án huyện Tiên Lãng và tòa án Hải Phòng đã làm nghiêng lệch cán cân công lý.
Cái được gọi là mìn tự chế chỉ là bình ga được kích nổ để tạo ra ngọn lửa nhằm ngăn cản lực lượng cưỡng chế. Nổ bình ga có thể gây chết người. Nhưng tất cả những gì mà Đoàn Văn Vươn đã làm chỉ nhằm mục đích ngăn cản lực lượng cưỡng chế trái pháp luật để bảo vệ các quyền lợi hợp pháp của bản thân mà thôi. Theo người dân địa phương, lực lượng cưỡng chế đã nổ súng như một trận đánh. Người chỉ huy cao nhất của vụ cưỡng chế đã trả lời báo chí rằng đó là một "trận đánh hay có thể viết thành sách được". Tiếng súng đã làm kinh động cả làng quê yên tĩnh vào dịp giáp Tết. Trong tình thế bị dồn vào bước đường cùng, Đoàn Văn Vươn đã dùng súng đạn hoa cải để chống lại những người xâm phạm đến lợi ích hợp pháp của mình.
Không chỉ luật pháp hiện hành nước ta, mà luật pháp của nhiều nước trên thế giới đều thừa nhận người dân có quyền sử dụng các hình thức tương đương để tự vệ trước những hành động bạo lực của những kẻ xâm phạm đến tính mạng, tài sản và quyền lợi hợp pháp của họ. Căn cứ vào những hành vi trong thực tế của ông Vươn đã thực hiện (quy tội danh thực tế), thì chỉ có thể buộc (quy tội danh pháp lý) Đoàn Văn Vươn theo tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại sức khỏe của người khác do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng như đã quy định tại điều 106 Bộ Luật Hình sự với khung hình phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến một năm; nếu phạm tội đối với nhiều người thì bị phạt tù từ một đến ba năm.
Ông Đoàn Văn Vươn tại cơ quan điều tra. Ảnh: Báo Hải Phòng
Ông Đoàn Văn Vươn tại cơ quan điều tra. Ảnh: Báo Hải Phòng.
Câu hỏi thứ tư là những quan chức ra lệnh thu hồi đất và thực thi lệnh cưỡng chế có phạm tội không và phạm vào những tội gì?
Những hành vi vi phạm luật pháp đã được Bộ Luật Hình sự quy định là tội phạm thì phải được xét xử theo trình tự thủ tục về pháp luật hình sự. Những hành vi vi phạm không được quy định trong bộ luật hình sự thì được xét xử theo thủ tục hành chính. Không được hành chính hóa các tội phạm hình sự. Ngược lại cũng không thể hình sự hóa các vi phạm về hành chính. Đó là nguyên tắc bảo vệ kỷ cương, bảo vệ pháp chế của Nhà nước pháp quyền.
Trong vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng, UBND huyện đã tự ý ban hành văn bản pháp quy trái Hiến pháp, trái luật. Họ tự cho mình quyền huy động quân đội để thực hiện cưỡng chế với dân và đã gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng. Đây là hành vi lạm quyền. Họ tự cho mình thực hiện các quyền mà Hiến pháp chỉ dành cho Quốc hội, cho Chủ tịch nước và Thủ tướng. Hành vi này phải được đem ra xét xử theo thủ tục hình sự chứ không thể giải quyết theo thủ tục hành chính được.
Vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng là một sai phạm gây nhức nhối trong xã hội. Thủ tướng đã có kết luận, nhưng đó là tiếng nói của cơ quan hành pháp. Việc phán quyết những người liên quan trong vụ việc có phạm tội hay không, nếu phạm tội thì họ đã phạm những tội gì và họ sẽ bị xử phạt như thế nào là những việc làm thuộc thẩm quyền của các cơ quan tư pháp. Những ai quan tâm đến vụ việc đều đang chờ đợi những phán quyết đúng pháp luật, đúng người, đúng tội của các cơ quan nhân danh công lý để bảo vệ pháp luật.
Ngày 10/1, 4 bị can gồm: Đoàn Văn Quý (46 tuổi), Đoàn Văn Vươn (49 tuổi), Đoàn Văn Sịnh (55 tuổi) và Đoàn Văn Vệ (38 tuổi) bị khởi tố, bắt tạm giam về tội giết người. Phạm Thị Báu (tức Hiền, vợ ông Quý) và Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) bị khởi tố về tội chống người thi hành công vụ, song được tại ngoại và cho áp dụng biện pháp ngăn chặn là cấm đi khỏi nơi cư trú.
Luật sư Lê Đức Tiết

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

Phóng sự điều tra 17/09/2011 10:08:00 PM 5 Cỡ chữ: | Chủ tịch UBND xã Tân Triều: “Các anh chưa đủ tư cách để chất vấn tôi!”


Phóng sự điều tra   17/09/2011 10:08:00 PM
5         Cỡ chữ: |
Chủ tịch UBND xã Tân Triều: “Các anh chưa đủ tư cách để chất vấn tôi!”
Đó là lời của ông Nguyễn Duy Tuấn, Chủ tịch UBND xã Tân Triều khi trả lời đầy thách thức với đại diện cơ quan báo chí khi nhóm phóng viên đề nghị tìm hiểu về nội dung theo đơn thư kêu cứu của các hộ dân kéo dài trong việc thu hồi đất tại ao Trưởng Tâu, xóm Lẻ xã Tân Triều, huyện Thanh Trì, TP Hà Nội.
> UBND xã Tân Triều: Vô cảm với nỗi đau của người dân





Chủ tịch UBND xã Tân Triều: “Các anh chưa đủ tư cách để chất vấn tôi!”

Liên quan tới việc thu hồi đất tại khu ao Trưởng Tâu, xóm Lẻ xã Tân Triều, đầu giờ chiều ngày 1/8/2011, nhóm phóng viên báo đã có buổi làm việc với ông Nguyễn Duy Tuấn, Chủ tịch UBND xã Tân Triều.
Trong buổi làm việc với nhóm phóng viên, ông Nguyễn Duy Tuấn đã yêu cầu PV xuất trình thẻ nhà báo. Khi PV xuất trình thẻ nhà báo, ông Tuấn lại yêu cầu có giấy giới thiệu của cơ quan cử tới không.
Phải mất rất nhiều thời gian về thủ tục hành chính, nhóm PV mới có thể được làm việc với ông “trời con” của xã Tân Triều.
Sau khi xuất trình toàn bộ giấy tờ, nhóm phóng viên đặt máy ghi âm và chụp ảnh để làm việc. Tuy nhiên, ông Nguyễn Duy Tuấn đã phản ứng dữ dội và giơ tay che ông kính máy ảnh của phóng viên đang tác nghiệp. Tay vung lên, ông Tuấn còn nắn gân nhóm phóng viên: ‘Con tôi cũng làm báo chứ không chỉ các anh làm báo đâu nhé…”
Không dừng lại ở đó, ông Tuấn yêu cầu phóng viên tắt máy ghi âm và cấm chụp ảnh. Các anh (PV) muốn ghi âm và chụp ảnh phải xin phép tôi.
Cũng liên quan tới văn bản  do đích thân ông Nguyễn Duy Tuấn gửi các hộ dân xây dựng vi phạm tại khu lò gạch mà chỉ có chữ kí không có chức danh. Ông Nguyễn Duy Tuấn đã nói với PV đề nghị các anh đi thẳng vào việc chính. Ai chẳng có lúc sai, đúng là tôi có sơ suất trong văn bản gửi tới các hộ dân, tôi xin lỗi các đồng chí.
Khi PV hỏi  tiếp vì sao văn bản ông ký lại không có chức danh, Ông Nguyễn Duy Tuấn cho rằng đây là việc làm tắc trách của văn thư, chứ ông không hề liên quan. Cũng liên quan tới văn bản thiếu chức danh này, ông Tuấn cho rằng đã họp kiểm điểm cán bộ văn thư. Khi phóng viên đề nghị được xin biên bản họp để khiển trách văn thư, ông Nguyễn Duy Tuấn đã đứng phắt dậy chỉ tay thẳng vào mặt phóng viên mà nói: “Các anh chưa đủ tư cách chất vấn tôi…Các anh là nhà báo chứ không phải là công an hình sự mà cứ hỏi cặn kẽ…”
Cũng liên quan tới việc thu hồi đất tại khu ao Trưởng Tâu, khi phóng viên đề nghị được cung cấp hồ sơ về toàn bộ khu đất này, ông Tuấn thẳng thắn từ chối. “Các anh có thể chụp ảnh chứ chúng tôi không phô tô...”.
Tại Hiến pháp 1992 khẳng định: “Công dân có quyền được thông tin”. Để bảo đảm “quyền được biết” ấy của công dân, pháp luật trong lĩnh vực báo chí đã nêu rõ: Không một tổ chức, cá nhân nào được hạn chế, cản trở báo chí, nhà báo hoạt động. Các cơ quan tổ chức có nghĩa vụ cung cấp thông tin cho báo chí, giúp cho báo chí thông tin chính xác, kịp thời và chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung thông tin của mình. Không ai được đe dọa, uy hiếp tính mạng, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhà báo; phá hủy, thu giữ phương tiện, tài liệu; cản trở nhà báo hoạt động nghề nghiệp đúng pháp luật…
Theo Hiến pháp năm 1992 thì pháp luật quy định từng chi tiết cụ thể như:
- Nhà báo được đến các cơ quan, tổ chức, thư viện, bảo tàng… để thu thập thông tin, tra cứu tài liệu, làm nghiệp vụ báo chí. Các cơ quan, tổ chức không được từ chối cung cấp cho nhà báo những tư liệu, tài liệu nếu không thuộc bí mật nhà nước và bí mật đời tư của công dân.
- Nhà báo được thực hiện nghiệp vụ tại các đại hội, hội nghị và các buổi lễ, hoạt động lễ tân; được lấy tin, chụp ảnh, quay phim, ghi âm tại các phiên tòa xét xử công khai, được phỏng vấn các người liên quan.
- Khi liên hệ đến các cơ quan, tổ chức, nhà báo chỉ cần xuất trình thẻ nhà báo. Nơi đó không được đòi hỏi thêm giấy tờ nào khác…
Dư luận đặt câu hỏi: “Vì sao đường đường là một Chủ tịch UBND xã ông Tuấn lại có thể ngang nhiên thách thức dư luận và có nhiều biểu hiện coi thường phóng viên khi tìm hiểu thông tin. Phải chăng,  nếu không có chuyện “khuất tất” trong việc thu hồi đất tại khu lò gạch và ao Trưởng Tâu thì ông Tuân làm gì phải “gân guốc” trên mức cần thiết với nhóm phóng viên.



Theo VTC New

Phóng sự điều tra 17/09/2011 11:02:00 PM 0 Cỡ chữ Kẻ lừa đảo được Chủ tịch xã giới thiệu là thanh tra…


Phóng sự điều tra   17/09/2011 11:02:00 PM
0         Cỡ chữ: |
Kẻ lừa đảo được Chủ tịch xã giới thiệu là thanh tra…
Ngày 4/5, TAND TP Hà Nội vừa tuyên 9 năm tù giam đối với bị cáo Mai Sỹ Minh (57 tuổi, phường Kim Liên, quận Đống Đa) về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.  Điều đáng nói là  tại phiên tòa này lại không hề đề cập tới việc ông Nguyễn Duy Tuấn, Chủ tịch UBND xã Tân Triều giới thiệu cho công dân tại địa phương mình kẻ mạo danh thanh tra thành phố Mai Sỹ Minh. Vai trò và động cơ của ông Nguyễn Duy Tuấn trong việc giới thiệu kẻ lừa đảo Mai Sỹ Minh là gì?
> UBND xã Tân Triều làm sai chỉ đạo của cấp trên?


Lật lại hồ sơ vụ án:
Liên quan tới việc thu hồi đất khai hoang bất thường tại khu ao Trưởng Tâu xã Tân Triều để giao TĐC cho các hộ khai hoang tại đường Chiến Thắng. Mở rộng điều tra,  nhóm PV báo còn phát hiện những sai phạm mà tới nay vẫn chưa có lời giải đáp. 
Chị Minh cho rằng Ông Tuấn là người giới thiệu kẻ lừa đảo Mai Sỹ Minh. Nhưng ông Tuấn giơ tay xin thề: “Tôi không làm việc đó”.

Trong đơn thư gửi tới báo điện tử Công luận chị Đào Thị Minh, Giám đốc Công ty CP sản xuất & thương mại Việt Trung  không giấu nổi bức xúc cho biết: Cuối năm 2007, ông Triệu Đình Thông cùng hai cán bộ xã Tân Triều tới gia đình tôi để vận động Công ty của gia đình tôi tham gia thành lập công đoàn xã Tân Triều. Nếu tham gia, Công ty của gia đình tôi sẽ được UBND xã Tân Triều thì sẽ được tham gia đấu thầu đất làng nghề Triều Khúc.
Tiếp đến ngày 14/06/2007, xã Tân Triều tổ chức thành lập công đoàn cơ sở có 4 doanh nghiệp trong đó có Công ty Việt Trung của gia đình tôi. Ngày 17/06/2008, UBND huyện Thanh Trì ban hành quyết định số 141/QĐ-UBND về quy chế đấu giá quyền thuê đất trong thời gian 50 năm tại cụm sản xuất làng nghề tập trung tại xã Tân Triều, Thanh Trì, Hà Nội. Xét thấy  tiêu chí  mà UBND huyện đưa ra, ngày 7/11/2008, Công ty Việt Trung đã làm hồ sơ, nộp tiền bảo lãnh đấu giá đất làng nghề. Tuy nhiên, ngày 26/11/2008, thì tại thông báo tại xã Tân Triều thì Công ty Việt Trung lại không đủ điều kiện…
Cũng theo nguồn tin riêng mà PV thu thập được thì trước đó chị Đào Thị Minh nhận được giấy mời của UBND xã Tân Triều vào hồi 14h30 ngày 19/10/2009 đến để họp. Trong buổi làm việc hôm đó, ông Nguyễn Duy Tuấn, Chủ tịch UBND xã Tân Triều  đã trịnh trọng giới thiệu thành phầm tham gia cuộc họp gồm các ông; Ông Lê Văn Minh, thanh tra thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Duy Tuấn, Chủ tịch UBND xã Tân Triều, ông Triệu Đinh Tâm, Phó chủ tịch UBND xã, ông Hoàng Trong Đức, Phó chủ tịch UBND xã , ông Nguyễn Hữu Vị, Phó chủ tịch UBND xã ông Bùi Văn Phúc, Cán bộ địa chính, ông Vũ Văn Chính, cán bộ Tư pháp, bà Đỗ Thị Bằng, thư ký văn phòng, và nhiều cán bộ khác…
Trao đổi với PV Chị Minh kể tiếp; Trong cuộc họp, ông Nguyễn Duy Tuấn, Chủ tịch xã Tân Triều giới thiệu có ông Lê Văn Minh( sau này bị CQCSĐT làm rõ thì Lê Văn Minh tên thật là Mai Sỹ Minh) được cấp trên  cử xuống giải quyết công việc liên quan tới việc thuê đất của Công ty Việt Trung. Buổi làm việc kết thúc, ông Tuấn đã nói thêm với tôi cho chắc ăn “chị cứ yên tâm vì chị đã quen với các bác trên thành phố rồi công việc sẽ ổn thỏa thôi.
Chị Minh cho biết thêm: 20h cùng ngày, chị nhận được cuộc điện thoại của ông Minh thanh tra thành phố Hà Nội với nội dung tôi phải đưa ông Minh 250 triệu đồng để thu xếp với lãnh đạo xã Tân Triều. Tuy nhiên, tôi có nói với ông Minh gia đình tôi quá khó khăn không thể lo được số tiền lớn như vậy. Ông Minh lại tiếp lời chỉ muốn giúp gia đình tôi quan hệ thật tốt với cán bộ xã. Sau một hồi thuyết phục, tôi cũng đã mềm lòng và chỉ đồng ý với giá 200 triệu đồng. Hơn nữa, tôi có suy nghĩ rất đơn giản nếu ông Minh không phải là cán bộ thanh tra của thành phố thì làm sao ông Tuấn, Chủ tịch xã giới thiệu trong thành phần cuộc họp.
Để thuyết phục vợ chồng tôi, ông Minh đã cho tôi xem nội dung tin nhắn của người tên Phúc có số điện thoại 3 số cuối 035 với nội dung; “Chú ơi đã có tiền chưa? Chú ơi sao lâu thế? Chú ơi sếp của cháu đang giục?”. Xem xong tín nhắn, tôi đã không ngần ngại đưa ông Minh với số tiền 200 triệu đồng. Cứ thế từ 200 triệu đồng tôi đã đưa ông Minh số tiền lên tới 1 tỷ đồng.
Cơ quan CSĐT có bỏ xót tội phạm?
Theo cáo trạng , vào khoảng cuối năm 2009 bị cáo Minh trong một lần đi từ Lào về Việt Nam có gặp và quen chị Đào Thị Minh (46 tuổi, Thanh Trì, Hà Nội) làm giám đốc một công ty cổ phần. Sau khi làm quen, biết chị Minh có nhu cầu giải quyết một số việc liên quan đến đất đai, Mai Sỹ Minh nảy sinh ý định lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Để “đánh bóng” mình, Minh tự giới thiệu là cảnh sát quốc tế đang biệt phái làm việc tại Lào. Mai Sỹ Minh còn bịa chuyện  học cùng khóa với một vị lãnh đạo trong ngành công an. Để tạo uy tín, Minh khoe khoang quen biết nhiều lãnh đạo UBND Thành phố. Sau đó gợi ý nếu chị Minh có việc gì sẽ giúp.
Sau những lời lẽ hào nhoáng để đánh bóng tên tuổi và được đích thân ông chủ tịch xã “đánh bóng” chị Minh đã hoàn toàn tin tưởng vào gã công an quốc tế giả mạo.Chị đã nhờ Mai Sỹ Minh giúp 3 việc, liên quan đến đất đai, Minh đồng ý và yêu cầu đưa tiền để đi thực hiện.
Các cơ quan tố tụng xác định, tổng cộng số tiền chị Minh giao cho Mai Sỹ Minh 440 triệu đồng. Trong những việc chị Minh nhờ có việc xin chuyển mục đích sử dụng đất khai hoang thành đất ở lâu dài. Sau khi nhận tiền, Minh bịa là đã lo xong. Đến tháng 10/2009, chị Minh cho tiến hành xây dựng xưởng trên mảnh đất này, tuy nhiên việc xây dựng đó đã bị chính quyền địa phương tiến hành cưỡng chế. Khi được chị Minh gọi điện thông báo sự việc, Minh đến chính quyền địa phương để tìm cách giải quyết vụ việc. Tại cơ quan chức năng, Minh “vỗ ngực” xưng danh mình là thanh tra Thành phố đến giải quyết việc xin thuê đất của chị Đào Thị Minh. Khi cán bộ xã hỏi giấy tờ thì Minh trả lời sẽ có sau.
Trong cuộc họp của UBND xã Tân Triều trả lời việc chị Minh xin mượn đất, Mai Sỹ Minh cũng đến tham dự và nói: “Tôi là cán bộ thanh tra Thành phố, là trợ lý cho Bí thư Thành ủy Hà Nội được cử đến giải quyết vụ việc. Đề nghị UBND xã cho chị Minh thuê đất”. Tuy nhiên UBND xã Tân Triều đã trả lời không có thẩm quyền, sẽ có công văn trình UBND huyện xem xét.
Khi cơ quan chức năng đang tiếp tục xem xét vụ việc, thì đến tháng 11/2009, Mai Sỹ Minh lại gặp chị Minh hỏi vay tiền và nhờ đứng tên mua giúp xe ô tô. Chiếc xe tô hiệu Huyndai 130 màu bạc, mang biển số Hà Nội có giá 534 triệu đồng. Sau khi nhận xe Minh mới chỉ thanh toán hơn 43 triệu đồng và còn nợ lại hơn 490 triệu đồng.

Biên bản làm việc giữa lãnh đạo xã Tân Triều, Mai Sỹ Minh và chị Minh.

Mặc dù vậy, Minh vẫn mang xe đi bán, cầm 120 triệu tiền đạt cọc của người mua và sử dụng hết.
Toàn bộ hành vi lừa đảo của Minh đã được các cơ quan tố tụng làm rõ và đưa ra truy tố trước pháp luật về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.Tại phiên tòa, bị cáo Minh thành khẩn khai nhận hành vi phạm tội của mình. HĐXX đã tuyên phạt Mai Sỹ Minh 9 năm tù về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Tại phiên tòa ngày 4/5, HĐXX đã khẳng định sau khi trả hồ sơ để điều tra bổ sung, kết quả cho thấy bị cáo Minh không phải là đảng viên như bị cáo đã khai nhận trước đó.
Măc dù vụ án đã kết thúc nhưng tới nay những tình tiết mà theo cáo trạng và lời khai của nạn nhân vẫn còn nhiều điểm còn “vênh”.
 Thứ Nhất ông Mai Sỹ Minh không có tư cách gì để tham dự cuộc họp tại UBND xã ngày 2/10/2009 để giải quyết việc khiếu nại của bà Đỗ Thị Minh với lãnh đạo xã Tân Triều. Vậy mà không hiểu vì ký do gì, trong cuộc họp, đích thân ông Nguyễn Duy Tuấn lại có thể “đánh bóng” tên tuổi cho kẻ lừa đảo.
Nếu ông Nguyễn Duy Tuấn không giới thiệu trịnh trọng ông Mai Sỹ Minh thì liệu chị Minh có nhẹ dạ đưa tiền cho Mai Sỹ Minh?
Thứ 2, với tư  cách là Chủ tịch UBND xã Tân Triều mà không hiểu vì lý do gì ông Nguyễn Duy Tuấn lại có thể “mù quáng” tới mức không thể không kiểm tra nhân thân của Mai Sỹ Minh. Không những vậy, vị lãnh đạo này còn “đánh bóng” cho kẻ lừa đảo. Động cơ và việc làm  của ông Tuấn đã rõ  ràng  đã “tiếp tay” cho việc làm trái pháp luật.
Với những tình tiết mà HĐXX chưa đề cập tới, dư luận có quyền nghi ngờ về độ minh bạch trong vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Nhiều câu hỏi được đặt ra liệu cơ quan CSĐT có bỏ xót tội phạm?



Theo Laodongthudo

Newer posts → ← Older posts Thư gửi Tổng thống Barack Obama của thân phụ anh Trần Huỳnh Duy Thức

Ngài Barack Hussein Obama
Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ
Tòa Bạch Ốc 
1600 Pennsylvania Avenue NW Washington, DC 20500, USA
Thưa Ngài Tổng thống,
Tôi tên Trần Văn Huỳnh, là một người Việt Nam đang sống ở thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Đầu tiên, tôi xin được bày tỏ hoan nghênh đối với sự quan tâm của Ngài đối với khu vực châu Á Thái bình dương. Tôi đặc biệt cảm kích trước phát biểu của Ngài tại Quốc hội Úc hôm 17/11: "Tôi muốn nói rõ mục đích lớn lao hơn của chuyến công du của tôi đến khu vực này - những nỗ lực của chúng tôi nhằm tăng cường an ninh, thịnh vượng và nhân phẩm con người trên toàn vùng châu Á Thái Bình Dương".
Tôi viết thư này để tìm kiếm sự chú trọng hơn nữa của Ngài về vấn đề quyền con người với mong muốn đạt đủ sự thừa nhận đại chúng trên toàn cầu rằng: chấp nhận rộng rãi, ủng hộ và hành động vì những quyền bất di bất dịch của con người là giải pháp chiến lược cho hòa bình toàn thế giới. Tôi có được ý niệm này từ diễn văn nhận giải Nobel Hòa bình 2009 của Ngài: "Chỉ có nền hòa bình chính đáng được đặt nền tảng bởi những quyền vốn có và nhân phẩm của từng cá nhân mới có thể thực sự trường tồn", và "Nếu các quyền con người không được bảo vệ thì hòa bình chỉ là một lời hứa suông".
Ý niệm đó đã phát triển thành một niềm tin vững chắc trong tôi nhờ vào những nỗ lực bền bỉ của con trai tôi cho các quyền của con người và cho hòa bình thế giới. Con tôi là Trần Huỳnh Duy Thức, cũng được biết với tên Trần Đông Chấn - một blogger được nhiều người biết đến. Cuối tháng 8 vừa qua, đang trong tù con tôi vẫn viết một bức thư thỉnh nguyện gửi đến nhân dân và nhà nước Việt Nam kêu gọi cùng xây dựng bản "HIẾN CHƯƠNG CHẤN HƯNG VIỆT NAM VÌ HÒA BÌNH THẾ GIỚI". Con tôi kêu gọi chính quyền hãy đảm bảo các quyền cơ bản của nhân dân được bảo vệ trong Hiến pháp Việt Nam một cách thực tế. Điều này sẽ giúp người dân vượt qua sự sợ hãi và có được tự tin - yếu tố quyết định để xây dựng được một nền dân chủ thực chất. Con tôi tin rằng chỉ với nền dân chủ như vậy mới có thể phát triển xã hội công bằng, thịnh vượng và văn minh một cách bền vững.
Con tôi cũng thỉnh nguyện người Việt Nam hãy lựa chọn tự tin thay vì sợ hãi để tất yếu có được một nền dân chủ thực chất thay vì sự cường quyền, nên sẽ có công bằng thay vì tham nhũng, thịnh vượng thay vì nghèo đói và như vậy sẽ được văn minh thay vì lạc hậu. Tôi đã bị thuyết phục rằng đây là tiến trình thuận theo qui luật tất yếu khách quan, và rằng các quyền con người là phạm trù thuộc vũ trụ quan chứ không phải nhân sinh quan. Do vậy, các quyền này không bao giờ thay đổi bởi bất kỳ yếu tố nào thuộc về con người như giới tính, xuất thân, chủng tộc, màu da, nhà nước, ý thức hệ, trình độ phát triển, địa lý, giai cấp, v.v... Thuộc tính của quyền con người được Tạo hóa xác định, cũng giống như bản chất cốt lõi của vạn vật trong vũ trụ. Không có bất kỳ sức mạnh nào thuộc về con người có thể thay đổi được các thuộc tính này. Cường quyền có thể tước đoạt của con người các quyền con người của họ nhưng không thể làm họ thôi khát khao có được các quyền đó. Cũng giống như con người có thể đắp chặn dòng nước nhưng không thể thay đổi được thuộc tính nước luôn đổ về trũng.
Con tôi cũng chứng minh rằng chỉ có một nền dân chủ thực chất được đặt trên nền tảng của các quyền con người mới có thể duy trì bền vững hòa bình cùng với thịnh vượng cho thế giới. Ngược lại thì xung đột vũ trang - mà con tôi gọi là "hiểm họa phi dân chủ" là không thể tránh khỏi.
Từ năm 2008, con tôi đã thấy rõ trước vấn đề Biển Đông của Việt Nam chứa đựng những mối nguy như vậy. Trong một bài đăng trên blog vào tháng 3/2009 mang tên "Obama, China and Vietnam"(+), sau khi phân tích các nguy cơ đe dọa sự ổn định của thế giới, con tôi viết: "Tìm ra các chiến lược nhằm tránh được điều này cũng như để kiến tạo hòa bình và sự phát triển bền vững cho người dân khắp thế giới đang thực sự là một mệnh lệnh cấp thiết".
Chính mệnh lệnh đó đã khiến con tôi và những người bạn của mình là Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung dấn thân vào cuộc đời hoạt động cho quyền con người vì hòa bình thế giới. Họ cùng nhau viết quyển sách "Con đường Việt Nam" để khuyến nghị những chiến lược cho chính quyền nước chúng tôi nhằm khắc phục nguy cơ sụp đổ kinh tế. Then chốt của các chiến lược này là tôn trọng và ủng hộ quyền con người vì họ tin rằng các quyền đó sẽ không những giúp đất nước có thêm những sức mạnh kinh tế mà còn xây dựng được một nền dân chủ mạnh và thực chất. Do vậy, điều đó sẽ tất yếu thúc đẩy sự dân chủ hóa tại các nước láng giềng. Và chỉ khi đó những người yêu chuộng hòa bình trên thế giới mới có thể thiết lập nên những thiết chế hiệu quả để ngăn ngừa chiến tranh. Họ muốn Việt Nam đi tiên phong và đóng một vai trò chiến lược như vậy.
Thật bất hạnh, họ đã bị bắt vì những hoạt động như thế và bị tuyên án 31,5 năm tù. Họ bị cho là đã dùng "diễn biến hòa bình" và "phi bạo lực" để lật đổ chính quyền. Dù bị kết án 16 năm, con tôi vẫn tranh đấu cho công lý, nhân phẩm và hòa bình. Khi tôi thăm con trong tù vào tháng 10 vừa rồi, con tôi đề nghị tôi nên làm điều gì đó vì hòa bình. Con tôi cho rằng càng nhiều người hiểu biết các nguy cơ đối với hòa bình và căn nguyên của nó thì thế giới càng trở nên dân chủ và thịnh vượng. Chính tôi cũng thấy những nguy cơ đó hiển hiện rõ hơn bao giờ hết. Một khi người dân bị trừng phạt vì "phi bạo lực" và "diễn biến hòa bình" thì đó là lúc bạo loạn và chiến tranh được khuyến khích.
Con tôi đã làm tôi hiểu sâu sắc là tất cả chúng ta phụ thuộc lẫn nhau như thế nào trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay. Nếu chúng ta muốn nhân phẩm, thịnh vượng và hòa bình thì chúng ta phải làm những điều đó cho người khác. Tôi đã thấy những chính sách như vậy từ Ngài lâu nay. Và tôi thực sự tin vào thiện chí của Ngài, vào phát biểu nhậm chức Ngài nói với tất cả mọi người và chính phủ: "Hãy biết rằng nước Mỹ là người bạn của từng quốc gia và từng đàn ông, phụ nữ và trẻ em, những người tìm kiếm một tương lai của hòa bình và nhân phẩm, và chúng ta sẽ lại dẫn đầu".
Tôi thực sự cần một người bạn như vậy bây giờ và mãi sau này, tôi nghĩ nhiều người Việt Nam khác cũng vậy. Tôi mong người bạn này sẽ làm cho nhiều công dân thế giới hơn nữa nhận thức rõ rằng quyền con người là thiết yếu và không thể thiếu để tạo nên nhân phẩm, thịnh vượng, hòa bình và văn minh cho chính họ và cho nhân loại, và rằng tự tin là tài sản quý nhất của từng cá nhân và nó sẽ giúp đạt được quyền con người cho họ cùng với dân chủ, công bằng và thịnh vượng.
Tôi mong người bạn đó sẽ luôn không chỉ là tiếng nói cho những khát vọng trên mà còn là một bạn đồng hành trên con đường đến một thế giới mà khát khao đó thành hiện thực. Trên con đường đó nếu một người vấp ngã thì sẽ được người khác nâng lên và đi tiếp đến cuối cùng. Tôi tin rằng sức mạnh của người bạn này dành cho hòa bình, chứ không phải xung đột, và tôi mong người bạn đó sẽ không mệt mỏi để làm cho niềm tin đó bám chặt vào mọi người.
Đó chính là niềm tin cao thượng mà tôi luôn tin vào. Nó như một hạt giống tốt lành được gieo vào lòng từng người rồi mọc thành một cánh đồng xanh ngát bất tận của sự yên bình, tình yêu và lòng nhân ái, ... Tôi nghĩ rằng đó cũng là niềm tin cao thượng mà tổng thống vĩ đại Abraham Lincoln luôn giữ bất diệt trong con tim và khối óc mình. Chính niềm tin đó đã dẫn ông đến một thành tựu vĩ đại: thủ tiêu chế độ nô lệ.
Thưa Ngài Tổng thống,
Tôi viết thư này do con tôi, nhưng không chỉ cho con tôi. Nó được viết vì tất cả đàn ông, phụ nữ, được biết đến hoặc thầm lặng, bị cầm tù hay tự do, ở khắp nơi trên thế giới - những người đã tranh đấu hàng thập kỷ nay vì một xã hội không có sợ hãi, không bị thiếu thốn để xây dựng một thế giới của nhân phẩm, hòa bình và thịnh vượng. Họ là những công dân thế giới xứng đáng được tôn vinh - những người sống theo tinh thần của Tuyên ngôn toàn thế giới về Quyền con người. Tuyên ngôn đó kêu gọi từng cá nhân trong các quốc gia thành viên tranh đấu để đảm bảo sự thừa nhận và tuân thủ hiệu quả trên toàn cầu đối với sự tôn trọng các quyền và tự do của con người bằng các biện pháp tiến bộ mang tầm quốc gia hay quốc tế, hướng đến sứ mạng hòa bình của Liên Hiệp Quốc.
Tôi đã cố gắng kiên trì, đúng đắn với tất cả các biện pháp có thể ở trong nước, nhưng không kết quả. Nên bức thư này được xem như nỗ lực quốc tế của tôi.
Tôi hy vọng người bạn của chúng tôi có thể thức tỉnh các chế độ đàn áp trên toàn thế giới rằng việc gia nhập các Công ước Quốc tế về các quyền Chính trị và Dân sự, và về các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa không phải để làm những vật trang sức; và rằng: "Nếu muốn con người không buộc phải dựa vào sự nổi dậy như một biện pháp cuối cùng để chống lại sự cường quyền và áp bức thì tất yếu phải bảo vệ các quyền con người bằng luật" (*) và phải thực thi các quyền đó trên thực tế.
Thành thật cảm ơn sự quan tâm của Ngài.
Kính chào trân trọng.
Trần Văn Huỳnh
(+): Bài tiếng Việt tương ứng là: "Kỷ Sửu và vận hội mới cho Việt Nam"
(*): Trích Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người.