Ngài Barack Hussein Obama
Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ
Tòa Bạch Ốc
1600 Pennsylvania Avenue NW Washington, DC 20500, USA
Thưa Ngài Tổng thống,
Tôi tên Trần Văn Huỳnh, là một người Việt Nam đang sống ở thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Đầu tiên, tôi xin được bày tỏ hoan nghênh đối với sự quan tâm của Ngài
đối với khu vực châu Á Thái bình dương. Tôi đặc biệt cảm kích trước phát
biểu của Ngài tại Quốc hội Úc hôm 17/11: "Tôi muốn nói rõ mục đích lớn
lao hơn của chuyến công du của tôi đến khu vực này - những nỗ lực của
chúng tôi nhằm tăng cường an ninh, thịnh vượng và nhân phẩm con người
trên toàn vùng châu Á Thái Bình Dương".
Tôi viết thư này để tìm kiếm sự chú trọng hơn nữa của Ngài về vấn đề
quyền con người với mong muốn đạt đủ sự thừa nhận đại chúng trên toàn
cầu rằng: chấp nhận rộng rãi, ủng hộ và hành động vì những quyền bất di
bất dịch của con người là giải pháp chiến lược cho hòa bình toàn thế
giới. Tôi có được ý niệm này từ diễn văn nhận giải Nobel Hòa bình 2009
của Ngài: "Chỉ có nền hòa bình chính đáng được đặt nền tảng bởi những
quyền vốn có và nhân phẩm của từng cá nhân mới có thể thực sự trường
tồn", và "Nếu các quyền con người không được bảo vệ thì hòa bình chỉ là
một lời hứa suông".
Ý niệm đó đã phát triển thành một niềm tin vững chắc trong tôi nhờ vào
những nỗ lực bền bỉ của con trai tôi cho các quyền của con người và cho
hòa bình thế giới. Con tôi là Trần Huỳnh Duy Thức, cũng được biết với
tên Trần Đông Chấn - một blogger được nhiều người biết đến. Cuối tháng 8
vừa qua, đang trong tù con tôi vẫn viết một bức thư thỉnh nguyện gửi
đến nhân dân và nhà nước Việt Nam kêu gọi cùng xây dựng bản "HIẾN CHƯƠNG
CHẤN HƯNG VIỆT NAM VÌ HÒA BÌNH THẾ GIỚI". Con tôi kêu gọi chính quyền
hãy đảm bảo các quyền cơ bản của nhân dân được bảo vệ trong Hiến pháp
Việt Nam một cách thực tế. Điều này sẽ giúp người dân vượt qua sự sợ hãi
và có được tự tin - yếu tố quyết định để xây dựng được một nền dân chủ
thực chất. Con tôi tin rằng chỉ với nền dân chủ như vậy mới có thể phát
triển xã hội công bằng, thịnh vượng và văn minh một cách bền vững.
Con tôi cũng thỉnh nguyện người Việt Nam hãy lựa chọn tự tin thay vì sợ
hãi để tất yếu có được một nền dân chủ thực chất thay vì sự cường quyền,
nên sẽ có công bằng thay vì tham nhũng, thịnh vượng thay vì nghèo đói
và như vậy sẽ được văn minh thay vì lạc hậu. Tôi đã bị thuyết phục rằng
đây là tiến trình thuận theo qui luật tất yếu khách quan, và rằng các
quyền con người là phạm trù thuộc vũ trụ quan chứ không phải nhân sinh
quan. Do vậy, các quyền này không bao giờ thay đổi bởi bất kỳ yếu tố nào
thuộc về con người như giới tính, xuất thân, chủng tộc, màu da, nhà
nước, ý thức hệ, trình độ phát triển, địa lý, giai cấp, v.v... Thuộc
tính của quyền con người được Tạo hóa xác định, cũng giống như bản chất
cốt lõi của vạn vật trong vũ trụ. Không có bất kỳ sức mạnh nào thuộc về
con người có thể thay đổi được các thuộc tính này. Cường quyền có thể
tước đoạt của con người các quyền con người của họ nhưng không thể làm
họ thôi khát khao có được các quyền đó. Cũng giống như con người có thể
đắp chặn dòng nước nhưng không thể thay đổi được thuộc tính nước luôn đổ
về trũng.
Con tôi cũng chứng minh rằng chỉ có một nền dân chủ thực chất được đặt
trên nền tảng của các quyền con người mới có thể duy trì bền vững hòa
bình cùng với thịnh vượng cho thế giới. Ngược lại thì xung đột vũ trang -
mà con tôi gọi là "hiểm họa phi dân chủ" là không thể tránh khỏi.
Từ năm 2008, con tôi đã thấy rõ trước vấn đề Biển Đông của Việt Nam chứa
đựng những mối nguy như vậy. Trong một bài đăng trên blog vào tháng
3/2009 mang tên "Obama, China and Vietnam"(+), sau khi phân tích các
nguy cơ đe dọa sự ổn định của thế giới, con tôi viết: "Tìm ra các chiến
lược nhằm tránh được điều này cũng như để kiến tạo hòa bình và sự phát
triển bền vững cho người dân khắp thế giới đang thực sự là một mệnh lệnh
cấp thiết".
Chính mệnh lệnh đó đã khiến con tôi và những người bạn của mình là Lê
Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung dấn thân vào cuộc đời hoạt
động cho quyền con người vì hòa bình thế giới. Họ cùng nhau viết quyển
sách "Con đường Việt Nam" để khuyến nghị những chiến lược cho chính
quyền nước chúng tôi nhằm khắc phục nguy cơ sụp đổ kinh tế. Then chốt
của các chiến lược này là tôn trọng và ủng hộ quyền con người vì họ tin
rằng các quyền đó sẽ không những giúp đất nước có thêm những sức mạnh
kinh tế mà còn xây dựng được một nền dân chủ mạnh và thực chất. Do vậy,
điều đó sẽ tất yếu thúc đẩy sự dân chủ hóa tại các nước láng giềng. Và
chỉ khi đó những người yêu chuộng hòa bình trên thế giới mới có thể
thiết lập nên những thiết chế hiệu quả để ngăn ngừa chiến tranh. Họ muốn
Việt Nam đi tiên phong và đóng một vai trò chiến lược như vậy.
Thật bất hạnh, họ đã bị bắt vì những hoạt động như thế và bị tuyên án
31,5 năm tù. Họ bị cho là đã dùng "diễn biến hòa bình" và "phi bạo lực"
để lật đổ chính quyền. Dù bị kết án 16 năm, con tôi vẫn tranh đấu cho
công lý, nhân phẩm và hòa bình. Khi tôi thăm con trong tù vào tháng 10
vừa rồi, con tôi đề nghị tôi nên làm điều gì đó vì hòa bình. Con tôi cho
rằng càng nhiều người hiểu biết các nguy cơ đối với hòa bình và căn
nguyên của nó thì thế giới càng trở nên dân chủ và thịnh vượng. Chính
tôi cũng thấy những nguy cơ đó hiển hiện rõ hơn bao giờ hết. Một khi
người dân bị trừng phạt vì "phi bạo lực" và "diễn biến hòa bình" thì đó
là lúc bạo loạn và chiến tranh được khuyến khích.
Con tôi đã làm tôi hiểu sâu sắc là tất cả chúng ta phụ thuộc lẫn nhau
như thế nào trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay. Nếu chúng ta muốn nhân
phẩm, thịnh vượng và hòa bình thì chúng ta phải làm những điều đó cho
người khác. Tôi đã thấy những chính sách như vậy từ Ngài lâu nay. Và tôi
thực sự tin vào thiện chí của Ngài, vào phát biểu nhậm chức Ngài nói
với tất cả mọi người và chính phủ: "Hãy biết rằng nước Mỹ là người bạn
của từng quốc gia và từng đàn ông, phụ nữ và trẻ em, những người tìm
kiếm một tương lai của hòa bình và nhân phẩm, và chúng ta sẽ lại dẫn
đầu".
Tôi thực sự cần một người bạn như vậy bây giờ và mãi sau này, tôi nghĩ
nhiều người Việt Nam khác cũng vậy. Tôi mong người bạn này sẽ làm cho
nhiều công dân thế giới hơn nữa nhận thức rõ rằng quyền con người là
thiết yếu và không thể thiếu để tạo nên nhân phẩm, thịnh vượng, hòa bình
và văn minh cho chính họ và cho nhân loại, và rằng tự tin là tài sản
quý nhất của từng cá nhân và nó sẽ giúp đạt được quyền con người cho họ
cùng với dân chủ, công bằng và thịnh vượng.
Tôi mong người bạn đó sẽ luôn không chỉ là tiếng nói cho những khát vọng
trên mà còn là một bạn đồng hành trên con đường đến một thế giới mà
khát khao đó thành hiện thực. Trên con đường đó nếu một người vấp ngã
thì sẽ được người khác nâng lên và đi tiếp đến cuối cùng. Tôi tin rằng
sức mạnh của người bạn này dành cho hòa bình, chứ không phải xung đột,
và tôi mong người bạn đó sẽ không mệt mỏi để làm cho niềm tin đó bám
chặt vào mọi người.
Đó chính là niềm tin cao thượng mà tôi luôn tin vào. Nó như một hạt
giống tốt lành được gieo vào lòng từng người rồi mọc thành một cánh đồng
xanh ngát bất tận của sự yên bình, tình yêu và lòng nhân ái, ... Tôi
nghĩ rằng đó cũng là niềm tin cao thượng mà tổng thống vĩ đại Abraham
Lincoln luôn giữ bất diệt trong con tim và khối óc mình. Chính niềm tin
đó đã dẫn ông đến một thành tựu vĩ đại: thủ tiêu chế độ nô lệ.
Thưa Ngài Tổng thống,
Tôi viết thư này do con tôi, nhưng không chỉ cho con tôi. Nó được viết
vì tất cả đàn ông, phụ nữ, được biết đến hoặc thầm lặng, bị cầm tù hay
tự do, ở khắp nơi trên thế giới - những người đã tranh đấu hàng thập kỷ
nay vì một xã hội không có sợ hãi, không bị thiếu thốn để xây dựng một
thế giới của nhân phẩm, hòa bình và thịnh vượng. Họ là những công dân
thế giới xứng đáng được tôn vinh - những người sống theo tinh thần của
Tuyên ngôn toàn thế giới về Quyền con người. Tuyên ngôn đó kêu gọi từng
cá nhân trong các quốc gia thành viên tranh đấu để đảm bảo sự thừa nhận
và tuân thủ hiệu quả trên toàn cầu đối với sự tôn trọng các quyền và tự
do của con người bằng các biện pháp tiến bộ mang tầm quốc gia hay quốc
tế, hướng đến sứ mạng hòa bình của Liên Hiệp Quốc.
Tôi đã cố gắng kiên trì, đúng đắn với tất cả các biện pháp có thể ở
trong nước, nhưng không kết quả. Nên bức thư này được xem như nỗ lực
quốc tế của tôi.
Tôi hy vọng người bạn của chúng tôi có thể thức tỉnh các chế độ đàn áp
trên toàn thế giới rằng việc gia nhập các Công ước Quốc tế về các quyền
Chính trị và Dân sự, và về các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa không
phải để làm những vật trang sức; và rằng: "Nếu muốn con người không buộc
phải dựa vào sự nổi dậy như một biện pháp cuối cùng để chống lại sự
cường quyền và áp bức thì tất yếu phải bảo vệ các quyền con người bằng
luật" (*) và phải thực thi các quyền đó trên thực tế.
Thành thật cảm ơn sự quan tâm của Ngài.
Kính chào trân trọng.
Trần Văn Huỳnh
(+): Bài tiếng Việt tương ứng là: "Kỷ Sửu và vận hội mới cho Việt Nam"
(*): Trích Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người.